Tóm lại, vị Đỗ sư thúc kia muốn giẫm lên danh tiếng của Hoắc Sơn, giẫm lên thể diện của cả Hoắc thị võ quán, hòng một trận thành danh.
“Hai ngày nay, chư vị sư đệ chớ quên chăm chỉ luyện công, dốc hết sức mình, đừng để sư phụ mất mặt.” Thạch Mậu trầm giọng nói.
Nghe vậy, toàn bộ đệ tử đều nghiêm sắc mặt.
Ngay cả Vương Vũ vốn không còn tâm trí luyện quyền cũng lập tức nghiêm nghị hẳn lên. Ở thế đạo này, võ sư thành danh coi trọng thể diện hơn hết thảy, có người thậm chí xem nó còn nặng hơn cả tính mạng. Vì thế hắn hiểu rõ, anh hùng hội lần này quan trọng với sư phụ thế nào, với bọn họ cũng vậy.




